Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

Mãi Tròn Trăng



MÃI TRÒN TRĂNG 
Thơ Đinh Vương Khanh

E rằng cách biệt sẽ chia đôi
Đã khuyết thề trăng nghĩa cạn rồi?
Miền ấy tủi thương vời ánh nguyệt 
Chốn này sầu nhớ niệm lòng tôi
Hồng tơ ước cũ còn như núi
Vàng đá hẹn xưa mãi tựa đồi
Dù biết xa người trăm vạn nẻo
Nhưng tình vẫn thắm dạ nào côi

ĐVK. 19/7/2017

VÔ TẬN 
Thơ Đinh Vương Khanh

Đêm trầm tích chìm trong mắt đợi
Mặc thời gian bước vội phũ phàng 
Tơ lòng rối nhịp sầu đan
Tầng không vọng tiếng cố nhân khóc cười 

Niệm cùng gió bao lời tha thiết
Gửi người đi biền biệt chẳng về
Đã tàn cái thuở đam mê ?
Vậy thôi chọn kiếp bên lề mà thương.

Bến hò hẹn còn vương bao nỗi
Cớ sao thuyền đã vội sang sông 
Tình ơi! dẫu dạt mấy dòng 
Rêu phong kỷ niệm vẫn nồng nàn yêu.

ĐVK. 12/7/2017

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Ảo Mộng Tình



ẢO MỘNG TÌNH 

Thơ Đinh Vương Khanh
(ĐT thuận nghịch độc)

* Bài đọc xuôi

Mơ ước thỏa tình mộng lả lơi
Lối vương còn mãi ánh trăng vời
Thơ vần quyện ý nồng hương tỏa
Nhạc khúc chung lòng đượm sắc phơi
Thờ thẫn dạ thương màu hạ thắm
Ngẩn ngơ hồn nhớ nét xuân ngời
Hờ duyên mối dệt cùng say đắm
Mơ ước thỏa tình mộng lả lơi.

* Bài đọc ngược

Lơi lả mộng tình thỏa ước mơ
Đắm say cùng dệt mối duyên hờ
Ngời xuân nét nhớ hồn ngơ ngẩn
Thắm hạ màu thương dạ thẫn thờ
Phơi sắc đượm lòng chung khúc nhạc
Tỏa hương nồng ý quyện vần thơ
Vời trăng ánh mãi còn vương lối
Lơi lả mộng tình thỏa ước mơ.

ĐVK. 9/5/2017

CẠN - Đinh Vương Khanh

C Ạ N
Thơ Đinh Vương Khanh

Ừ thì...
cạn chén đê mê
Vàng trăng
sóng sánh lối về
ngả nghiêng
Chênh chao
hạ trút nỗi niềm
Đêm trường
một bóng cô miên
với đời...
Ừ thì
sầu cũng vậy thôi
Hư không vọng
tiếng ngạo cười phế nhân
Tơ vương
rối nhịp âm đàn
Chìm
trong mắt đợi
hoang tàn mộng say...
ĐVK. 12/6/2017

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

NGƯỢC




N G Ư Ợ C
Thơ: Đinh Vương Khanh


Dường như thấy sắc xuân
Rạng ngời trong mắt biếc 
Cứ tưởng sẽ trường tồn
Ngờ đâu mau cạn kiệt...


Ta ngược chiều gió thổi 
Ngỡ tình xưa già rồi 
Gặp môi hồng cong cớn
Người vô tình đánh rơi


Biết tình si chót lưỡi 
Biết lời yêu đầu môi
Cớ sao lòng nhói buốt
Nhớ nhung nào có nguôi.


Đông trườn qua mái phố 
Mưa vội ướt hiên nhà
Bóng người chưa chạm ngõ
Đã mịt mùng cách xa


Người ta đi mải miết 
Không muốn hẹn ngày về 
Cớ sao mình vẫn đợi 
Như một người hôn mê


Hận người ta lắm đấy 
Càng nhớ càng đau thêm
Mà thẳm sâu còn ước 
Người suốt đời ấm êm!...


ĐVK.14/01/2017