Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015

HẠ SAY


HẠ SAY
Tác giả: Đinh Vương Khanh


Nắng lăn trên mái tóc mây
Hạ vừa rơi xuống đong đầy mắt trong

Gió ghen trộm vén áo hồng
Ghé vùng nông nổi xoáy vòng vu vơ

Gom về một mớ tương tư
Bàng đem lá rụng nấu nhừ tâm can

Với tay níu chút mộng tàn
Dường như tiềm thức cũng tràn đắm say
ĐVK.17/04/2015

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

ĐÔNG THƯƠNG NHỚ












ĐÔNG THƯƠNG NHỚ
Thơ: Đinh Vương Khanh


Đông lạnh
từng 
khoảnh khắc


Giá 
ghim 
đầu ngón tay

Thương ai 
oằn 
khúc ruột


Nhớ ai 
vơi 
lại đầy...

ĐVK.09/12/2014
* Ngẫu hứng một chiều Đông
 

GHẸO LÃO HÀNG XÓM

















Thơ vui 
Biểu tượng cảm xúc grin
GHẸO LÃO HÀNG XÓM
Thơ: Đinh Vương Khanh

Ruộng nhà chính chủ có tên ông
Ông đã không cho chớ có hòng
Nếu thích xin chờ muôn kiếp nhé
Có thèm hãy đợi đến ngàn đông
Đồng tươi cũng bởi người hay xới
Lúa tốt là do kẻ khéo trồng
Đâu phải của mình sao muốn vậy?
Xem này! Ông diễn đứng mà trông.

Biểu tượng cảm xúc grin Biểu tượng cảm xúc grin Biểu tượng cảm xúc grin
ĐVK.14/12/2014

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

TIẾNG VĨ CẦM TRONG ĐÊM


TIẾNG VĨ CẦM TRONG ĐÊM
Thơ : Đinh Vương Khanh


Em thổi hồn vào đêm
Tiếng vĩ cầm réo rắt
Miên man buồn 
Khao khát nhớ
Khúc tự tình day dứt tàn canh.


Em muốn nói gì về ký ức xanh ?
Rêu phong màu cỏ úa
Tháng năm rời rã...
Khoảnh khắc nào thánh thót nốt La ngân.


Em ru đêm hoài niệm những bâng khuâng
Khắc khoải niềm đau trần thế
Khuông nhạc chênh chao nổi chìm như suối lệ
Giáng Sol trầm chấm phá giữa hư không...


Em thả ngón thề buông lửng...mênh mông.
Cho thêm nặng cánh hạc gầy ngơ ngác
Cho khúc hoan ca đắm say thôi dào dạt
Nghiêng phím đàn kéo rạn nỗi tơ vương.


Tiếng lòng ai 
cùng niệm 
khúc miên trường.

ĐVK.13/03/2015

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

QUÁ THỂ



QUÁ THỂ
Thơ: Đinh Vương Khanh


Đông quá thể...
cứ trút sầu lên gối

Lạnh lùng thêm 
căn gác mộng thênh thang

Em quá thể...
buông lơi "vùng nông nổi"

Biến mê say...
thành cay đắng lỡ làng.

ĐVK.11/12/2014